|
Đã bao năm qua
Kể từ ngày quê hương không còn binh lửa
Từ dạo tiếng bom rền được thay bằng tiếng cuốc xẻng đào kinh
Người lính tàn phế từng bước chân không đứng vững
Tay cầm lon thay súng
Làm kẻ ăn mày đền nợ núi sông
Đau thương và tủi nhục
Nỗi oán hờn vẫn còn trĩu nặng trên vai
Tay úp mặt mơ về dĩ vãng
Để tự trách, để tự than
Để trốn đi nỗi niềm cay đắng
Ai bạn cũ tình xưa nghĩa nặng
Ai hay chăng? Ai thấu hiểu được lòng?
Tháng ngày trôi qua
Tuổi đời chồng chất
Bên lề đường còn lại người hành khất già nua
Tay khua lon khom người cúi mặt
Vết thương lòng rỉ máu ngoài da
Chiều qua phố thấy người dập dìu qua phố
Nhìn lại mình một kẻ ăn xin
Cố quên đi bao nỗi ưu phiền
Nhưng chỉ để nhớ tháng năm xưa thời giong ruổi
Nguyễn Hữu Như
|