Chuyên Mục
Bài Mới
Phụ Mục
*Tìm Người Thân
*Lưu Bút
*Học Tiếng Anh
*Tra Điện Thoại
Qủy TTF 2008-2009
$100000
donation thermometer
donation thermometer
$80000
donation thermometer
80%
Cập Nhật:
10/10/2009
*Lưu ý:
Số liệu chỉ là phỏng đoán,
chưa chính thức tổng kết
Thăm Dò Ý Kiến
TTF có nên nhận tiền qua PayPal hay không?
 

Thời Tiết
Melbourne  10°C


Unconditional Love In E-mail

A story is told about a soldier who was finally coming home from the war. He called his parents from San Francisco. "Mom and Dad, I'm coming home, but I've a favor to ask. I have a friend I'd like to bring home with me." "Sure," they replied, "we'd love to meet him".

 

"There's something you should know" the son continued, "he was hurt pretty badly in the fighting. He stepped on a land mind and lost an arm and a leg. He has nowhere else to go, and I want him to come live with us." "I'm sorry to hear that, son. Maybe we can help him find somewhere to live". "No, Mom and Dad, I want him to live with us". "Son," said the father, "you don't know what you're asking. Someone with such a handicap would be a terrible burden on us. We have our own lives to live, and we can't let something like this interfere with our lives. I think you should just come home and forget about this guy. He'll find a way to live on his own." At that point, the son hung up the phone. The parents heard nothing more from him. A few days later, however, they received a call from the San Francisco police. Their son had died after falling from a building, they were told. The police believed it was suicide. The grief-stricken parents flew to San Francisco and were taken to the city morgue to identify the body of their son. They recognized him, but to their horror they also discovered something they didn't know, their son had only one arm and one leg.

Lược dịch:

Chuyện kể có một quân nhân trở về gia đình sau cuộc chiến. Từ San Francisco anh ta gọi điện thoại về nhà "Ba mẹ à, con trên đường về nhà đây nhưng con có một yêu cầu xin ba mẹ làm cho con. Con có một người bạn đồng đội mà con muốn mang về theo con". Người con nói tiếp "Người bạn đồng đội của con bị thương rất nặng, anh ta đạp phải mìn và mất một tay và một chân. Anh ta không có nơi chốn nào để về và con muốn anh ta về sống với gia đình mình". "Không được đâu con ạ, mình chỉ có thể giúp bằng cách tìm một chỗ nào khác cho anh ta thôi". " Thưa ba mẹ, không được, con tha thiết muốn anh ta về sống với con". "Con à" người cha phân bày "Con thật không hiểu con đang đòi hỏi gì. Người tàn phế như anh ta sẽ là một ghánh nặng cho gia đình mình. Mình còn có đời sống riêng cho mình nữa chứ, mình không thể để những chuyện như vậy làm ảnh hưởng đến đời sống và sinh hoạt của gia đình mình. Ba nghĩ là con nên về và quên chuyện này đi. Anh ta sẽ tự phải kiếm cách sinh sống cho anh ta thôi". Nói đến đây thì người con cúp máy. Sau đó thì cha mẹ anh ta không còn được nghe tiếng nói của anh ta nữa. Vài ngày sau thì cha mẹ của anh ta nhận được điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin người con của ông bà dã chết vì té lầu. Cảnh sát nghi là một vụ tự tử. Người cha và người mẹ bất hạnh bay qua San Francisco để nhận diện người con. Được đưa đến nhà quàng, ông bà nhận ra ngay người con nhưng khủng khiếp thay, một điều mà ông bà không thể ngờ được là con ông bà chỉ có một tay và một chân.


Trên đây là một câu chuyện thương tâm của một cựu chiến binh Mỹ trở về sau cuộc chiến. Tôi muốn viết lên đây để đánh động lương tâm của mọi người, vì nó đã "touch my heart", đã đánh trúng tim tôi và đánh động lòng thương tâm của chính tôi. Ý của tôi  không phải muốn dùng câu chuyện này với kết cuộc bi thảm này để "làm nản lòng chiến sĩ", những chiến sĩ của chúng ta đã "nản lòng" vì bị buộc phải bại trận và để lại trên quê hương một phần thân thể. Đây là câu chuyện của người Mỹ. Người Mỹ và người Tây phương sống ích kỷ, sống theo chủ nghĩa cá nhân. Cách hành xử của người cha người mẹ của anh lính Mỹ này cũng thường tình và dễ hiểu. Ai cũng cảm thấy dễ dàng, gần gũi và dễ đón nhận một con người đẹp đẽ, khoẻ mạnh hơn cưu mang những người bất hạnh, tự chuốc vào mình những khó khăn và phiền tói. Người Á Đông, người Việt mình thì khác, người mình sống có tình có nghĩa, sống trên tình thương yêu, chịu đựng và hy sinh. Người mình lúc nào cũng đặt tình cảm và sự hy sinh lên hàng đầu. Thương con thì cũng phải thương những liên hệ của con. Tình bạn là một cái gì thiên liêng cao quý. Tình đồng đội gian khổ sống chết có nhau còn vượt lên khỏi cái tình bạn thiên liêng cao quý ấy. Người mình không quãng ngại khó khăn gian khổ để đùm bọc và cưu mang người thân cùng những kẻ bất hạnh. Những mẫu chuyện về những bà mẹ già tuổi đã gần đất xa trời, những người vợ lính tuổi còn son trẻ tảo tần nuôi con còn cưu mang thêm một người con, một người chồng đã một thời là lính nay đã là phế nhân, không còn khả năng mưu sinh nhan nhãn đầy khắp các trang web về lính, các đặc san về thương phế binh. Sự hy sinh của cha mẹ dành cho con, của vợ dành cho chồng là vô bờ, là vô điều kiện, UNCONDITIONAL LOVE. Người lính thuở xưa đã vì quê hương dân tộc, không ngần ngại bỏ lại sau lưng mẹ già, vợ trẻ và con thơ để  lên đường cống hiến, cống hiến cuộc đời trai trẻ của mình và có lắm người đã cống hiến luôn một phần thân thể của chính mình. Sau cuộc chiến, người mẹ, người vợ dang tay đón người con, người chồng trở về ... không lành lặn. Gia đình đây rồi, sum họp đây rồi, người mẹ và người vợ không một tiếng than van, không trách cứ một ai, tiếp tục hy sinh cho con cho chồng. Rồi đây, đến một ngày người mẹ già hay người vợ không còn khả năng lao động để lo cho con cho chồng được nữa hay phải ra đi trước thì ai sẽ là người dắt díu người thương phế bình quãng đời còn lại đây!? Những người thương binh là thành phần bị thiệt thòi nhất trong đời sống hiện tại. Chế độ cũ đã không còn quy chế hay trách nhiệm gì. Chế độ mới lại càng không có quy chế hay trách nhiệm đối với họ, nếu không muốn nói là không có thiện cảm vì họ đã một thời đứng khác chiến tuyến. Vậy thì họ phải làm sao và làm gì để đi cho hết con đường này, sống cho hết cuộc đời này đây? Chúng ta ngày nay dầu đang ở đâu trên trái địa cầu này, không nhiều thì ít, không trực tiếp thì gián tiếp cũng đã mang ơn họ, những người lính một thời hy sinh để chúng ta được sống còn, sống lành lặn và sống hạnh phúc.

Những quân nhân ấy thuở xưa đã lên đường vô điều kiện. Những người mẹ già và những người vợ lính đã giang tay đón họ về, cưu mang họ không đặt một điều kiện nào. Tôi cũng vậy, giờ đây nhận thức được chỗ đứng này của riêng tôi, sự thành đạt của con cái tôi cũng như hạnh phúc này của gia đình tôi là do công lao, đóng góp và hy sinh của những quân nhân thuở trước và những thương binh còn lại ngày nay. Mình được đầy đủ ngày hôm nay mà phải nhớ ơn những người thiếu thốn, thiếu thốn vật chất và mất mác thân thể. Nơi tôi đang cư ngụ có hai hội đoàn khác nhau đứng ra lo cho Thương Phế Binh bất hạnh còn kẹt lại ỏ quê nhà. Tôi giúp họ bằng hết tấm lòng, không do dự, không điều kiện, không vụ lợi. Lắm người nghi ngờ hội đoàn này, tổ chức nọ, ngại ngùng số tiền (cỏn con) của mình bỏ ra có đến tay thương binh hay không? Tôi thì không, cứ làm bằng cả tấm lòng chân thật của mình và mong mõi những người liên hệ trách nhiệm cũng chân thật như mình. Tổ chức hội đoàn nào tôi cũng cố đặt lòng tin, sinh hoạt nào cho thương binh tôi cũng trân trọng, buổi tiệc gây quỹ nào tôi cũng tham gia. Tôi dấn thân bằng cả tấm lòng thành và trong sáng của mình ... vô điều kiện, vô vụ lợi, UNCONDITIONALLY. Cầu mong mọi người ai cũng một lòng như mình.

Trần Việt Trình

Tháng 12, 2008

(viết cho đặc san Thương Phế Binh Xuân 2009)

 

Các bài khác...
Xem website bằng các ngôn ngử khác do Google dịch thuật
English Bulgarian Chinese (Simplified) Croatian Czech Danish Dutch Finnish French German Greek Italian Japanese Korean Norwegian Polish Portuguese Romanian Russian Spanish Swedish Filipino Hebrew Indonesian Slovak Slovenian Ukrainian Albanian Estonian Hungarian Maltese Thai Turkish Malay Swahili Irish Welsh Icelandic Macedonian
| Copyright © 2004-2009 Tình Thương Foundation Australia | Website phát triển dựa trên nền CMS Joomla|